Góc khuất đời bác sĩ: Chạy đua kiếm sống, tiền tăng ca không bằng một bát phở

Nhiều bác sĩ lương chẳng đủ ăn, phải tăng ca liên tục thậm chí làm thêm bên ngoài mới có thể đủ sống.

365

Ai cũng cho rằng, bác sĩ là một trong những nghề dễ kiếm tiền và cũng dễ giàu nhất. Tuy nhiên, thực tế lại hoàn toàn ngược lại. Phải sống đời bác sĩ thì mới biết khổ ra sao, vất vả thế nào, không phải cứ sáng đi mặc áo trắng tối cởi ra là được. Thậm chí, không ít bác sĩ lương chẳng đủ sống phải làm thêm ở bên ngoài.

Mỗi ca trực bằng tiền một bát phở

Ngày nay, có không ít bậc cha mẹ muốn con học ngành y và trở thành bác sĩ. Bởi lẽ theo họ, ngành này dễ kiếm tiền, được người khác ca ngợi nên cuộc sống sẽ ấm no hơn. Thế nhưng trên thực tế, đâu phải vị bác sĩ nào cũng có thể dễ dàng kiếm tiền để hưởng thụ, sống đời bác sĩ cũng nhiều khó khăn, vất vả lắm.

Mới đây, một bác sĩ thuộc chuyên khoa tim mạch đã chia sẻ câu chuyện của mình lên trang cá nhân và ngay lập tức thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Câu chuyện này sau đó đã được rất nhiều bác sĩ đang công tác và làm việc ở những cơ sở y tế khác chia sẻ.

Cụ thể, câu chuyện được tóm tắt như sau: “Tội” nặng nhất là đã trả lương quá rẻ mạt cho các y bác sĩ. Một đêm trực phải đồ biết bao mồ hôi, nước mắt mà họ lại được trả công không cả bằng một tô phở bán trên hè phố. Đồng lương chẳng đủ chi trả cuộc sống hàng ngày khiến nhiều người thậm chí chẳng dám lấy vợ, lấy chồng.

 Bác sĩ tiền tăng ca chỉ bằng một tô phở. (Ảnh minh họa)
Bác sĩ tiền tăng ca chỉ bằng một tô phở. (Ảnh minh họa)

Chắc nhiều người sẽ khó mà tin câu chuyện này, thế nhưng đó lại hoàn toàn là sự thật. Đâu phải vị bác sĩ nào cũng may mắn được lương cao việc nhàn đâu. Vì vậy mới có câu “Phải sống trong chăn mới biết chăn có rận”.

Bác sĩ nội trú: Lương 2 triệu/tháng thua anh mở cửa khách sạn

Câu chuyện của vị bác sĩ khoa tim mạch kia giống như đòn bẩy giúp cho nhiều bác sĩ khác lên tiếng nói lên sự bất công, bèo bọt của đời bác sĩ. Trương Hoàng Hưng, hiện đang hành nghề bác sĩ Nhi khoa và giảng dạy lâm sàng tại TTU, Texas, Hoa Kỳ cũng chia sẻ rằng bản thân không biết nên khóc hay cười về những ngày làm bác sĩ nội trú của mình ở Việt Nam. Bác sĩ Hưng chia sẻ:

“Học 12 năm trung học, xong rồi 6 năm đại học, vào nội trú danh giá với một niềm tự hào ngấm ngầm. Một ngày kia niềm tự hào ngấm ngầm kia bị dập tắt phũ phàng khi biết được số tiền 2 triệu đồng được lãnh mỗi tháng còn thua anh đứng mở cửa cho khách vào ở khách sạn trên đường Nguyễn Huệ.

 Bác sĩ nội trú lương 2 triệu/tháng. (Ảnh minh họa)
Bác sĩ nội trú lương 2 triệu/tháng. (Ảnh minh họa)

Một lần tôi trực 3 đêm liên tục ở cấp cứu nhi đồng 1, thức trắng 3 đêm. Sáng ngày thứ tư, tôi đi lên cầu thang lên khoa 3CD thì xém xỉu mấy lần. Leo có 3 tầng lầu mà phải ngồi nghỉ 2 lần, sức vóc của một thanh niên 25 tuổi mà cũng đuối. Hôm đó lái xe về nhà suýt đâm vô gốc cây trên đường Trần Hưng Đạo, thành phố Hồ Chí Minh.

Một ngày nọ cay đắng nhìn đứa bạn cũ cũng là bác sĩ mà không có việc làm, vì đói nên đi làm trình dược viên. Bạn bảo viết toa Cefixime một viên 16 nghìn (hồi 20 năm về trước 16 nghìn đồng lớn lắm) và bác sĩ được 2 nghìn đồng. Tôi nhìn bạn xong rồi gật đầu vì không muốn bạn buồn, nhưng biết là sẽ không viết vì 2 lẽ. 

Thứ nhất, tôi ít cho kháng sinh.

Thứ hai, tôi luôn cho mấy thứ rẻ tiền mà trị hết bệnh trước, còn thứ mắc tiền như vậy thì hiếm hoi mới cần tới. Sau đó bạn cũng không gặp tôi nữa. Đừng bảo tôi có tâm, chẳng qua tôi từ nhỏ lớn gia đình khá giả, không phải nuôi ai, không đói nên mới có thể từ chối, còn nếu ngược lại thì chưa chắc.

Tôi qua Mỹ, nói lương bác sĩ ở Việt Nam 200-300 USD một tháng, đồng nghiệp Mỹ nhìn tôi tưởng tôi kể chuyện xạo. Tôi cười bảo xạo làm gì.

Tôi làm việc ở Mỹ đã lập kỷ lục là khám 115 bệnh nhân trong 8 tiếng đồng hồ. Bác sĩ nhi bên đây khám chừng 40 bệnh là nhảy tưng tưng rồi, nên ai nghe tôi kể cũng tròn mắt kinh ngạc. Tôi cười bảo chuyện thường ngày ở Việt Nam ấy mà.

 Ngủ trưa vội trên bàn trực. (Ảnh minh họa)
Ngủ trưa vội trên bàn trực. (Ảnh minh họa)

 Bác sĩ đâu có sướng. (Ảnh minh họa)
Bác sĩ đâu có sướng. (Ảnh minh họa)

Tôi đi nội trú bên Mỹ, nội trú ở Mỹ so với Việt Nam cũng dễ thôi. Tôi đi thực tập ở khoa sơ sinh, nổi tiếng là chọc dò tủy sống không trật. Sao trật được khi mà ở Việt Nam ngày nào cũng chọc 4-5 ca. Còn đặt nội khí quản trong 3 năm nội trú ở Mỹ tôi đặt được 10 lần, không trật lần nào vì ở Việt Nam trực cấp cứu gần như ngày nào cũng đặt nội khí quản.

Mấy bạn học bác sĩ ở Mỹ hay đòi quyền được đòi hỏi và mấy bạn đó tối ngày khiếu nại này kia lên bộ môn, lên hội đồng nội trú, phàn nàn đủ thứ từ làm nhiều giờ cho tới các quyền lợi khác.

Có lần bạn đó tới hỏi tôi có phàn nàn gì nói luôn để thêm. Tôi nói không có gì phàn nàn. Bạn trố mắt nhìn tôi, tôi nhún vai nói có gì đâu mà phàn nàn. So với nơi tôi từng ở và làm việc trước đây, nơi đây là thiên đường rồi. Từ đó tới sau không thấy ai hỏi nữa hết.”

Người ngoài nhìn vào sẽ thấy bác sĩ là nghề vừa được trọng vọng lại vừa nhanh kiếm tiền, thế nhưng, đâu ai thấy được cái sự vất vả, cực nhọc và cả sự bèo bọt của đời bác sĩ. Phải trải nghiệm thì mới biết các bác sĩ đã phải đổ bao nhiêu mồ hôi, công sức trong một ngày làm việc.

* Bài viết thể hiện quan điểm của tác giả

Theo Oh Man

Facebook Comments